Một
vợ, năm con, thương binh 4/4, cấp bậc trung tá. Anh xin nghỉ mất
sức vào tuổi 45 với những vết thương thời chiến tranh lúc trở
trời lại trỗi dậy. Quê hương anh dưới ngọn Hòn Tàu ác liệt bậc
nhất thời binh lửa, nghèo khó bậc nhất lúc hòa bình. Đêm đêm,
anh nằm gác tay lên trán nghĩ đến gánh nặng gia đình và thở dài.
Bom đạn không thể khuất phục người lính. Chả lẽ bây giờ bình yên
rồi lại giơ tay đầu hàng nghèo khổ?
Từ giã đồng bằng
Anh Hoàng Minh Tư năm nay 56 tuổi. Sinh ra, lớn lên tại xã Quế
Lộc, huyện Quế Lộc, tỉnh Quảng Nam. Bước vào tuổi hai mươi, anh
lên đường cầm súng bỏ lại mẹ già và một mối tình đầu. “Lên
đường xuân ấy tuổi hai mươi. Trao tặng tình riêng Bảy nụ cười.
Tháng hai bảy mốt mẹ đưa tiễn. Giữ trọn niềm tin mãi đời tôi”.
Mẹ già nay cũng không còn nữa, người con gái của mối tình đầu
cũng đã hy sinh. Nhưng bài thơ thuở ấy thì anh vẫn còn giữ như
kỷ niệm một thời. “Tại sao tình riêng chỉ giới hạn trong bảy nụ
cười?”. “Ờ…cô ấy tên Bảy”. “Vợ anh có biết chuyện đó không?” Anh
cười hiền lành: “Biết! Nhưng đó là chuyện đã qua. Cô ấy rất thương
tôi”. Vợ anh, chị Nguyễn Thị Phước Nhung, cũng là một thương binh
¾. |
|
Năm
1993, hai vợ chồng để lại 5 đứa con dưới chân đèo rồi dắt nhau
lên núi nhận rừng. Vùng Hòn Tàu – Đèo Le nơi trang trại của anh
bây giờ đầy sơn lam chướng khí. Anh chọn đất, vạt cây làm chòi
ở lại nơi này làm rẫy. Chòi nằm cạnh một con suối nhỏ. Muỗi, vắt,
rắn rết, cỏ hoang, thú dữ và nỗi buồn đua nhau thách thức sự kiên
gan của người lính. “Hồi mới lên đây buồn lắm. Ban ngày đi làm
xong, tối về nằm trong chòi nghe chim kêu vượn hú thật thê thảm.
Mới đó mà đã hơn mười năm” – anh nhìn ra nương rẫy của mình nói
mông lung.
Thương hiệu cải rừng
|
|
|
|
Đầu
tiên, anh Tư làm cây ngắn ngày và nuôi gia súc. Lúa can gạo đỏ,
đậu xanh, bắp, trâu bò, heo gà… Vợ chồng anh lên vùng núi này
với hai bàn tay trắng nên phải kiếm cái ăn trước mắt. Họ làm quần
quật ngày đêm. Ban ngày phát cây cối, đốt rẫy. Ban đêm ra suối
câu cá, hái rau rừng cải thiện và canh giữ heo rừng về phá lúa.
Anh nhớ lại: “Heo rừng về nhiều vô kể. Thứ này nó lì và hay…thù
vặt lắm nên tôi khốn khó với nó suốt mấy vụ mùa. Hở ra một cái
là hắn ủi sạch sành sanh. Săn bắn nó thì không được. Mình nhận
đất rừng của Nhà nước chẳng lẽ lại đi phá rừng?”. Trời chẳng hại
người tốt. Anh làm hàng trăm con bù nhìn, hệ thống dây chuông
báo động…Lũ giặc heo phải lùi bước.
Từ 3 ha đầu tiên, nay trang trại của anh Hoàng Minh Tư đã lên
10 ha. Anh trồng cây lương thực ngắn ngày xen lẫn cây keo lá tràm,
cây quế… Rừng núi cứ mở ra dần dần dưới bàn tay cần cù của người
lính. Đại ngàn xanh ngắt thâm u nay bỗng đâm hoa kết quả tràn
đầy sự sống. Sầu riêng, Đại Bình, cam, hạnh nhân, quýt, nhãn,
xoài, chuối, dừa, thơm… bốn mùa ra quả. Đất Quế Sơn cằn cỗi nay
có một thương hiệu mới: Cải anh Tư. Đó là thứ cải rừng được trồng
trên đất dốc, lớn lên nhờ tro than, nước suối sạch sẽ. Loài cải
cay bình thường được trồng trên đất này có một hương vị hết sức
kỳ lạ không nơi nào có được. Cải ở trang trại anh Tư trồng suốt
cả năm bất kể mùa nắng hay mùa mưa sống nhờ nước suối và sương
đêm. Các chợ đầu mối rau cung cấp cho cả vùng xưa phải lấy cải
từ Hội Anh lên nay gần như anh độc quyền loại rau cải này trong
chợ. Anh Tư dẫn chúng tôi lên nương cải trên rừng và cười hồ hởi:
“ Nhờ cây cải này mà ba đứa con lớn của tôi học xong đại học tận
trong Sài Gòn suốt mấy năm nay, bây giờ công việc, gia đình đã
ổn định”.
Con người chia sẻ
Hiện tại trang trại của anh có 35.000 cây keo lá tràm, 1.000 cây
quế, cây ăn quả, cây lương thực, đàn bò mấy chục con, heo, gà…
và mới đây nhất anh quyết định trồng một giống cây mới. Cây dó
cho trầm. Phủ quanh trang trại của anh là 2.000 cây dó hơn 2 năm
tuổi. “Tôi tin là thắng lợi. Cây dó sẽ hợp với đất này và cho
trầm tốt”. Dù có trầm hay không có trầm thì cây dó vẫn có giá
trị. Thời điểm hiện nay một cây dó khoảng 10 năm tuổi, không kết
trầm, giá dao động từ 5 đến 7 triệu đồng. Nếu cây dó kết trầm
thì giá gấp mười lần. Loại hàng cảnh làm từ dó xuất khẩu sang
Đài Loan rất ăn khách. Chỉ tính hơn 8 năm nữa thì trang trại của
anh Tư đã thành trang trại trầm hương trị giá hàng chục tỉ đồng.
“Có bao giờ anh nghĩ đến chuyển bán lại trang trại này và ôm “
một cục tiền” về xuôi hay không?”. “Không!”. Anh Tư khẳng định
chắc nịch. Thấy địa thế rất đẹp, trang trại quy mô, nhiều người
đến trả giá vài tỉ anh vẫn không bán. Anh không thuộc loại người
khư khư ôm của. Anh vẫn cho những bạn bè trong hội cựu chiến binh
của mình mượn tiền. Những trường hợp khó khăn anh giúp đỡ cây
giống, con vật nuôi.
Bây
giờ, đi ngang qua vùng rừng đèo Le, phía bên
tay phải, mọi người nhìn lên đỉnh cao vời vợi sẽ thấy rừng anh
Tư xanh ngát. Trang trại có thung lũng, khe suối hữu tình. Kỷ
niệm 10 năm ngày nhận đất, anh làm công trình cầu bắc qua suối
và khắc bia ghi nhớ. “Cây cầu này sẽ dẫn vào trang trại trầm hương.
Tôi muốn trở thành chủ một trang trại trầm hương lớn nhất vùng
này bởi không phải lợi ích rất lớn của nó đem lại mà ý nghĩa của
loài cây này. Nó là cái tình của đất với người. Một người sinh
ra lớn lên và sống chết với đất này”.
|
|