| |
 |
|
| |
 |
 |
Công
ty TNHH TM & SX
Tinh Đất Việt
|
|
|
Đường
Link Tham Khảo
|
 |
|
|
|
|
|
|
|
|
(Theo báo Tuổi trẻ Chủ nhật số
05-2005. Ngày 30-1-2005)
|
|
ĐI
VIÊNG TÌM ÔNG CHỦ RỪNG TRẦM
(Tác
giả VŨ
TOÀN
)
|
|
|
| |
|
|
|
|
|
THOONG PHILAVÔNG Ở THỦ ĐÔ VIENTIANE VỐN LÀ VIỆT KIỀU QUÊ NAM ĐỊNH TÊN LÀ HOÀNG VĂN DIỂU LẠC CHA LÚC 3 TUỔI. 29 NĂM SAU (1990) ANH SANG LÀO HÀNH NGHỀ CẮT TÓC KIẾM TIỀN ĐI TÌM CHA RỒI TRỞ THÀNH THỢ CẮT TÓC NỔI TIẾNG THỦ ĐÔ VIENTIANE VÀ ĐƯỢC MỜI CẮT TÓC CHO MỘT SỐ NGUYÊN THỦ QUỐC GIA LÀO. BẤT NGỜ MƯỜI NĂM SAU NGƯỜI TA KHÔNG GỌI ANH LÀ THOONG “TẮT THỔM” (THOONG CẮT TÓC) NỮA MÀ LÀ THOONG “TRẦM HƯƠNG”, ÔNG CHỦ CỦA 2.000HA RỪNG TRẦM…
|
|
* * * |
Dọc
đường sang thủ đô Vientiane tôi giữ rất cẩn thận lá thư của người
bạn giới thiệu sang gặp Thoong. Không ngờ Sỉ Thắt – sĩ quan công
an Lào, người dẫn đường – vỗ vai tôi, nói: “Ai chứ ông Thoong
“tắt thổm” thì lạ gì. Doanh nghiệp (DN) như ông ta độc nhất vô
nhị trong tám DN số một ở Lào với những chuyện đời lạ lẫm”.
Tìm
cha
- Năm
14 tuổi ông Poỏng Sắc Vông Pha Nít Cha Lơn từ Quảng Đông sang
Hong Kong rồi về Thái Lan hành nghề bốc vác thuê cho ông chủ nhà
máy xay gạo vùng đông bắc Thái Lan. Sáu năm sau ông Vông
trở thành người quản lý nhà máy. Tám năm tiếp theo nhờ có uy tín,
năng lực và vốn, ông mua trọn nhà máy xay gạo, trở thành ông chủ
nổi tiếng năm 28 tuổi.
- Năm 16 tuổi, bà Cù Thị Sáu (Việt kiều ở thôn An Lạc Trung, xã
Yên Hồng, huyện Ý Yên, Nam Định) kết duyên với ông Vông. Diểu
là con thứ tư của cuộc tình tha hương này. Năm 1960 khi Diểu mới
3 tuổi thì mẹ đem “bán” cho nhà chùa ở Khỏn Kèn thuộc tỉnh U Đon
(Thái Lan) để lấy phước. Trên đường hai mẹ con tới chùa không
may bị tai nạn giao thông. Vì bảo vệ mạng sống của Diểu, bà mẹ
trẻ 26 tuổi phải chịu để cánh cửa xe đập nát chân mình. Đó cũng
là năm ông Vông làm ăn lụn bại do nhà máy xay gạo bị hỏa hoạn
thiêu rụi phải chuyển lên Bangkok lập nghiệp, còn mẹ con bà Sáu
theo ông ngoại (một trong những Việt kiều hoạt động cách mạng)
về lại Nam Định. Đó là chuyến đi của sự chia cắt dằng dặt tình
chồng vợ, cha con. 29 năm sau (1990) Diểu tìm được cha khi ông
là phó chủ tịch hội đồng quản trị hãng sản xuất rượu nổi
tiếng, một tỉ phú ở Thái Lan.
|
|
 |
|
Thoong
“cắt tóc”
Thời gian đi tìm cha, Diểu
tự đặt cho mình tên Thoong (tiếng Thái Thoong nghĩa là vàng).
Biết cha mình là một tỉ phú nhưng Thoong không xin một đồng mà
vẫn nhẫn nại cắt tóc thuê “làm đầu đường, ở xó chợ”. Lúc ấy Thoong
không ngờ ông Vông đang thử sức đứa con trai như lời ông ghi trong
cuốn nhất ký hồi ấy: “Tôi sẽ cho Thoong cái nghiệp chứ không cho
Thoong tiền”. Còn Thoong vừa cắt tóc vừa tự học rồi nói rất sõi
tiếng Lào. Thoong kể: “Sở dĩ mình chọn nghề cắt tóc kiếm kế sinh
nhai vì nghề này không cần nhiều vốn. Vả lại mình thấy
|
|
Ông
Thoong và ông Hồ Ngọc Vinh (Giám
Đốc công ty Tinh Đất Việt) |
|
|
|
tiệm nào ở Vientiane
cũng cắt tóc bằng tôngđơ, không có ai dùng được kéo, trong
khi đó cắt tóc bằng kéo là năng khiếu của mình hồi làm công tác
Đoàn ở nhà máy Dệt Nam Định”.
Thế là nhờ “múa kéo” dẻo quẹo và nói chuyện tiếu lâm như khiếu
nên nhiều người tìm đến tiệm Thoong lam thuê để cắt tóc. Dần dần
ông chủ tiệm cắt tóc giao cho Thoong chuyên phục vụ cán bộ cao
cấp của Lào. Một hôm đang “múa kéo”, Thoong thấy chiếc xe con
sang trọng đỗ xịch trước tiệm. Một sĩ quan công an bước đến nói
với Thoong: “Anh chuẩn bị đồ nghề, khoảng 30 phút nữa mời anh
đến cắt tóc tại nhà”. Lần đầu tiên trong đời Thoong được ngồi
xe con đi hành nghề tại gia. Nhưng điều làm anh ngạc nhiên nhất
hôm ấy – khách cắt tóc là ông Phoumsavan chủ tịch nước Lào, đang
ngồi giữa bốn cảnh vệ an ninh trong căn phòng chừng 16m2. Anh
nhớ lúc ấy “tay run, trán toát mồ hôi hột vì khách là vị chủ tịch
nước mà mình là người đi làm thuê, ở mướn”. nửa tháng sau, anh
đấn cắt tóc lần hai cho ông nhưng trong phòng chỉ còn hai cảnh
vệ. Lần ba chỉ còn một cảnh vệ. Đến lần bốn chỉ còn “ông chủ tịch
nước và mình tôi”.
Vị thứ hai mà
thoong được mời đến cắt tóc tại nhà riêng là ông Souphanouvong,
nguyên chủ tịch nước. Thoong nhớ lần cuối cùng cắt tóc cho ông:
”Lần ấy, cụ đang đau nhưng miệng vẫn nhaitrầu. Cảnh vệ yêu cầu
thay vì cạo râu, dùng tôngđơ để tỉa râu cho cụ. Đây là động tác
hóc hiểm nhất vì miệng của cụ luôn cử động do nhai trầu, mà mình
chưa bao giờ dùng tôngđơ để tỉa râu. Nhưng cũng chỉ 20 phút sau
mình được nhận 400 kíp tiền công kèm theo lời khen của cảnh vệ”.
Trồng vàng
“Cắt tóc mãi cũng chỉ
đủ để nuôi vợ và hai con nhưng cái nghề cắt tóc hèn mọn lại không
phụ mình”. Thoong bộc bạch. Một hôm ông Khăm Chăn – Việt kiều
quê Nghệ An, giám đốc Công ty xây dựng kiêm chủ khách sạn Cha
Leun Xay ở Vientiane là khách cắt tóc thân thiết – gợi ý Thoong
nên chuyển làm nghề môi giới bất động sản, chỉ cần thắng một cuộc
bằng tiền cắt tóc cả năm”. Quả thật sau bốn năm chạy ngược chạy
xuôi với cái nghề “làm vui cho người” (bởi theo cách nói vui của
Thoong, người dư đất và người dư tiền đều có chung niềm vui khi
được mua bán cho nhau), Thoong cả quyết mua 250ha đất rừng thuộc
huyện Phôn Hông, tỉnh Vientiane giá 100 triệu kíp với ý nghĩ trồng
rừng là nghề “làm vui cho cuộc đời”.
Có đất, sáng sớm hai
vợ chồng lúc đi xe đò, lúc đèo nhau bằng chiếc xe máy cũ vượt
70km rồi cuốc bộ thêm 3km nữa tới nơi khai hoang rừng. Từ năm
thanh niên, Thoong quy tụ thêm 65 nhân công người Việt và hàng
trăm dân bản lân cận trồng được 50ha cây nhãn lồng và vải thiều.
Dẫn tôi vào thăm trang trại, Thoong bảo hồi xưa đi trên lối mòn
hình sin vào đến vùng đất của mình đã tướp hai bàn chân nói chi
đến chuyện trồng cây, rồi chuyện chặn 120m suối làm 100ha hồ nước,
nuôi 1.000 con dê, 150 con bò, 20 con ngựa và làm nhà cho công
nhân. Thoong đúc kết nỗi cực trong hai câu: “Ngước mặt tương lai
trào nước mắt; Ngoảnh nhìn quá khứ toát mồ hôi”.
|
|
| |
|
|
|
Năm
2001, khi rừng đang lên xanh, tình cờ Thoong gặp một “cơ hội lớn”trong
một chiều ngồi lai rai trên đất Thái. Chiều đó Thoong quen một
chuyên gia người Myanmar đi nhân giống cây trầm hương cho ông
chủ Thái. Lần đầu tiên trong đời nghe nói chuyện về trầm hương
Thoong như sống với chuyện cổ tích, anh mê đến ngẩn người và rút
ví xin bao luôn cả chuyến đi của người bạn mới. Biết Thoong là
giám đốc một DN “có chí làm ăn khác người” ông bạn mới không ngần
ngại hướng dẫn tỉ mỉ kinh nghiệm trồng trầm hương cho Thoong.
Về lại Vientiane, Thoong
quyết định tiếp tục đi vay tiền để trồng thử 20.000 cây trầm với
giá 4 USD/cây. Bạn bè Thoong ai cũng can: “Bỏ hàng trăm ngàn đôla
vô rừng biết khi nào lấy lại”. Nhưng Thoong bảo: “Tôi dám chơi,
dám chịu. Hết cắt tóc cho người giờ tôi đi “cắt tóc” cho rừng
xem sao!”. Thoong dựng biển “Công ty phát triển nông lâm – công
trình trồng trầm hương tại huyện Phôn Hông, tỉnh Vientiane” ngay
giữa thủ đô Vientiane. Khi 20.000 cây trầm hương được hơn một
năm tuổi, dư luận báo chí Lào và các đoàn khách du lịch quốc tế
cũng bắt đầu chú ý đến hướng làm giàu và ý tưởng vì lợi ích xã
hội và môi trường của một Việt kiều có tên là Thoong. Nhà nước
Lào quyết định cho DN của Thoong vay 300.000USD để mua thêm 1.000ha
và thuê 1.000 ha đất đồi mở rộng mô hình trồng cây ăn quả, trồng
rừng bạch đàn, trồng tiếp 50.000 cây trầm hương. Cùng lúc “ông
già tỉ phú” nhìn thấy bước đi tự lập của con trai cũng bắt đầu
rót vốn.
Xóa nghèo bản Noọng Bủa
Đi vòng qua 3km đường đỉnh
đồi bao quanh hơn 2.000ha rừng trầm, chúng tôi theo Thoong bước
lên “ thái hậu lâu” vừa xây trị giá 25.000USD để ngắm thoả thích
bạt ngàn trầm hương đang như những búp nến màu xanh rưng rưng
hướng lên trời mây. 13 nhà nghỉ, 16 nhà công nhân như những dấu
gạch nối màu xanh lam hiện giữa rừng trầm. Thoong nói: “Mình vừa
trình Chính phủ Lào xin xây thêm 15 villa làm khu dưỡng cho du
khách nước ngoài tới nghỉ đông, một bệnh viện nhỏ, thư viện, sân
golf, trường học tương đương khoảng 5 triệu USD. Lúc đó 8km đường
từ quốc lộ 13 rẽ vào trang trại sẽ được rải nhựa, điện được kéo
về, hệ thống nước tưới đầu tư gần 4 triệu USD cũng được khép kín
để khu rừng tiếp tục “nở” ra bằng thế hệ những cây trầm mới”.
Thoong tính chỉ cần sáu năm nữa, cứ 1ha 1.000 cây trầm có giá
trung bình 300 USD/cây và sẽ cho 300.000 USD/ha. 70 vạn cây trầm
sẽ cho một giá trị không nhỏ. Lật giở từng trang lưu bút của hàng
trăm lượt đoàn khách từ Hàn Quốc, Nhật Bản, Saudi Arabia, VN,
Thái Lan tôi đọc mãi câu: “ Chúng tôi đã đi nhiều nước trên thế
giới nhưng chưa thấy có nơi đâu có rừng trầm hương như rừng ông
Thoong”.
Rời “thái hậu lâu”, tôi
gặp 56 mái nhà gia đình thuộc bản Noọng Bủa với 356 dân bản đã
trở thành nhân công trồng rừng của Thoong từ năm 2003. Trước mỗi
nhà cắm một biển gỗ ghi rõ tổng số người trong gia đình để giữa
tháng Thoong mang tiền, gạo đến phát cho bà con. Thoong nói: “Bước
đầu mình đã ký kết nuôi toàn bộ 356 dân bản từ năm 2003 – 2008.
Mỗi lao động được hưởng 15kg gạo/tháng. Mỗi gia đình được cấp
200.000 kíp + 120 lít nước lọc + 5 con gà + 1 con bò/tháng với
điều kiện mỗi hộ gia đình nhận chăm sóc, bảo vệ 3.000 – 6.000
cây trầm. Sau năm năm DN sẽ xây mới cho mỗi gia đình một căn hộ
trị giá 70 – 100 triệu kíp. Ngoài ra mọi chuyện đám cưới, sinh
nở hoặc ốm đau đều do DN lo liệu chu tất”. Theo Thoong, đa số
dân bản Noọng Bủa vốn là lâm tặc từng phá nát vùng rừng Phạ Năng
phía nam tỉnh Vientiane, nhưng từ năm 2003 đến nay họ là những
người trồng rừng chính hiệu.
|
|
|
|
|